Beta: Khánh Linh
Đối với việc thay đổi quy tắc của tập huấn doanh năm nay, các bạn học có oán giận cũng có hân hoan, nhưng mặc kệ bọn họ nghĩ thế nào, nhóm lãnh đạo sẽ không thay đổi quyết sách.
Với quy tắc đó tất nhiên các giáo viên phải mở họp thương nghị nhiều lần, xác định có khả năng thực tiễn mới thông qua thực hiện.
Tiếp theo, thời khắc khẩn trương đã đến.
Màn hình LED bắt đầu như rút thăm trúng thưởng, tên của học sinh hiện lên ngẫu nhiên, cuối cùng qua lời của hiệu phó Tần trên sân khấu, chọn ra hai mươi người may mắn.
Mỗi lần chọn được một vị người, xung quanh sẽ phát ra một trận xôn xao không nhỏ.
Rốt cuộc như có vé số trúng thưởng vậy, khiến người ta kinh hỉ ngoài ý muốn.
Hơn nữa loại may mắn này có khả năng mang đến một tương lai tươi sáng.
Mỗi học sinh đều hưng phấn nhìn chằm chằm màn hình ――
“Chu Lâm.”
“Võ Kiêu Kiệt.”
“Lâm Bình.”
……
Ôn Niệm Niệm thấy… sắp đọc xong hai mươi cái tên rồi, xoa xoa tay, không khỏi hơi khẩn trương.
Quý Trì có vẻ rất bình tĩnh, thảnh thơi nói: “Không có tớ đâu, chưa từng rút được thẻ khuyến mãi bao giờ, đời này cách điện với việc bốc thăm trúng thưởng.”
Ôn Niệm Niệm nhón chân, duỗi tay vỗ bờ vai cậu, cười nói: “Vào được đây đã không tệ rồi.”
Cô còn chưa nói xong, cái tên cuối cùng của danh sách thình lình xuất hiện trên màn hình ――
“Quý Trì.”
Ôn Niệm Niệm ấn mạnh xuống vai cậu: “Vl, thực sự có cậu kìa!!”
Quý Trì ngơ ngác nhìn tên mình trên màn hình, sắp không quen hai chữ này nữa rồi.
“Thật, thật ư?”
Quả nhiên lúc bạn đau khổ cầu xin, may mắn vĩnh viễn không xuất hiện, nhưng khi vân đạm phong khinh không để bụng, “tinh tinh” một tiếng, giải thưởng lớn từ trên trời giáng xuống, vừa vặn nện vào đầu.
Cách đó không xa, Nhất Thiên Bằng quay đầu nhìn Quý Trì một cái, ánh mắt mang theo một chút miệt thị.
Quý Trì không ngừng phất tay muốn bảo hắn mau màn hình, cậu cũng vào, sau này có thể chơi chung ở trại tập huấn rồi.
Nhất Thiên Bằng lạnh lùng cười một cái.
Bên cạnh có bạn học mặc đồng phục Duyên Tân hỏi Nhất Thiên Bằng: “Cậu biết tên đó à?”
Ánh mắt Nhất Thiên Bằng dịch đi: “Không thân, quen từ tiểu học, một phú nhị đại.”
“Tớ đã nói…”
Bạn học cười vỗ vai hắn:
“Người ưu tú như Thiên Bằng, sao có thể quen mấy đứa thi rớt như tế được.”
Nhất Thiên Bằng cũng cười có lệ: “Đúng vậy, cậu ta luôn quấn lấy tớ, như thuốc cao bôi trên da chó ấy, cho rằng quan hệ với ông đây rất tốt.”
Quý Trì từ ánh mắt không chút che dấu của Nhất Thiên Bằng, hình như đọc được một ít sự ghét bỏ: “Hình như cậu ấy… thật sự không muốn làm bạn với tớ.”
Vẻ mặt Ôn Niệm Niệm lạnh nhạt: “Rốt cuộc cậu em cũng nhận ra rồi à.”
Phó hiệu trưởng Tần tiếp tục nói: “Chúng ta chúc mừng em học sinh cuối cùng, 70 học sinh của trại tập huấn chính thức ra đời.”
Bốp bốp bốp, tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên.
“Chiều nay sẽ có xe buýt đón các em đến khu tập huấn, tiến hành thi đấu trong một tháng, trong thời gian này bất cứ lúc nào cũng có thể bị loại, vì vậy các bạn học đừng thiếu cảnh giác.”
Giữa trưa, mọi người trở về thu dọn hành lý của bản thân.
Đối với một tổ bốn người đều vào khu tập huấn, ngay cả Quý Trì cũng cọ may mắn đậu, lão Vương cực kỳ vui mừng.
Tầm quan trọng của lần tập huấn này thế nào không cần nói cũng biết, nếu thật sự có thể kiên trì đến cuối cùng, lấy được giấy chứng nhận, tương lai tươi sáng đã gần ngay trước mắt.
Quan trọng nhất là không giới hạn giấy chứng nhận, có thể dựa vào bản lĩnh của mình đột phá cửa ải khó khăn, ở lại đến cuối cùng thì có thể lấy được giấy chứng nhận.
Trong quá trình tập huấn, tất cả đều có khả năng xảy ra… thế nên ông rất trông mong vào từng người.
Bọn họ đều là đứa trẻ ưu tú và đặc biệt.
Buổi chiều, lão Vương đích thân đưa bọn họ đến bãi đỗ xe trung học Duyên Tân.
Ven đường có không ít học sinh tham gia tập huấn đang chờ, tốp năm tốp ba chụm lại một chỗ, cũng có giáo viên dẫn từng nhóm dặn bọn họ sau khi vào phải biết đường chú ý.
Vững vàng trấn định, chăm chỉ cần mẫn… lão Vương không nói mấy lời cổ vũ, nhưng dù có thì cả đám đều nghe tai phải rồi trôi qua tai trái.
“Thầy chỉ có một câu, lúc nào các em cũng phải nhớ kĩ: đừng tự cho mình là thiên tài.”
Ôn Niệm Niệm nhìn biểu tình nghiêm túc của lão Vương, đột nhiên cảm thấy những lời này rất cao thượng, rất triết lý.
Quý Trì ngây ngốc hỏi: “Vì sao ạ?”
Lão Vương tiếp tục: “Bởi vì thế giới này có rất nhiều thiên tài, các em làm thiên tài cũng không có gì đặc biệt…”
Ôn Niệm Niệm cảm thấy lão Vương vẫn còn vế sau chưa nói ra, nhưng đợi một lúc lâu cũng không thấy ông mở miệng nữa.
Có lẽ phần tiếp theo phải để bọn họ tự lĩnh ngộ.
Trại huấn luyện dự kiến được tổ chức tại khuôn viên đại học Duyên Tân, vừa khéo nghỉ hè học sinh về nhà, có thể để nhóm tập huấn năm nay sử dụng.
Khuôn viên chi nhánh của trường trùng hợp nằm ngay dưới bờ núi, từ trên cao nhìn ra thấy biển, phong cảnh dễ chịu, cảnh đẹp và không gian yên tĩnh, hoàn toàn có thể sánh với danh lam thắng cảnh thiên nhiên cấp 4A*.
(P/s: Thắng cảnh loại AAAAA là các thắng cảnh, khu du lịch tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được Cơ quan Du lịch Quốc gia Trung Quốc xếp hạng cao nhất AAAAA (5A)
Cả quãng đường nhóm học sinh dào dạt hứng thú, vừa nói vừa cười như được đi chơi ngoại thành, thậm chí mấy nữ sinh ngồi sau còn hát bài ca dã ngoại.
Sau một giờ, mấy chiếc xe buýt ngừng trước cổng trường đại học Duyên Tân, các bạn học theo thứ tự xuống xe, tốp năm tốp ba đứng chung một chỗ, duỗi cổ tò mò nhìn mọi người.
Một thầy giáo ước chừng hơn hai mươi đã đứng ở giao lộ chờ từ trước.
“Chào mọi người, đây đây đây, qua đây!”
Thầy giáo với chiếc loa cầm tay đứng trên cao, phất tay hấp dẫn sự chú ý của nhóm học sinh ――
“Chào các bạn, thầy là huấn luyện viên phụ đạo của các em, Lục Hành, các em có thể gọi thầy là thầy Lục.”
Có nữ sinh lớn gan cười với Lục Hành: “Thầy Lục ơi, thầy thật đẹp trai.”
“Thầy là giáo viên sao.”
Khóe môi Lục Hành cũng cong lên, không hề có giá của giáo viên đáp: “Thầy dạy phụ đạo ở đại học Duyên Tân, cũng là học trưởng nghiên cứu sinh của các em, khoảng thời gian này sẽ do thầy sắp xếp sinh hoạt hàng ngày của mấy đứa.”
Nhóm học sinh cấp ba sùng bái nhìn Lục Hành ――
“Thầy học chuyên ngành nào thế ạ.”
“Thầy học giáo dục tâm lý.”
“Ồ giáo viên tâm lý, trông rất lợi hại à nha.”
Lục Hành liên tục xua tay: “Tương lai các em còn lợi hại hơn thầy nhiều.”
Dù sao đám học sinh trước mặt này cũng là những người xuất sắc nhất được tuyển chọn kĩ càng.
Mấy người Nhất Thiên Bằng ôm tay đứng ở hàng sau cùng, trợn mắt nhìn đám nữ sinh hoa si.
Chỉ là nghiên cứu sinh thôi có gì lợi hại đâu, tương lai bọn họ muốn học tiến sĩ, làm thạc sĩ kia kìa.
Lục Hành giơ lá cờ nhỏ, dẫn mọi người đi dọc theo hàng cây ngô đồng xanh um tươi tốt vào khu sinh hoạt chính của trường, tiện thể giới thiệu phong cảnh và kiến trúc.
Thư viện, nhà ăn, khu ký túc xá, còn cả hoa viên sau núi…
Các bạn học nghĩ đến một tháng này sẽ ở lại vườn trường đại học thì rất hưng phấn.
Điều mà học sinh trung học khao khát nhất là được vào đại học, hiện giờ bọn họ được vào đây trải nghiệm một phen, đây là cơ hội hiếm có cỡ nào.
“Nghỉ hè thư viện vẫn mở cửa, sau khi về ký túc xá mỗi bạn sẽ được phát thẻ học viên. Có thể cầm nó đến thư viện mượn sách.”
Ôn Niệm Niệm nghe được lời này, hai mắt lập tức sáng.
Phải biết rằng thư viện đại học Duyên Tân có lượng tài nguyên phong phú nhất nước, mình có thể tìm được rất nhiều rất nhiều tư liệu nước ngoài học sinh cấp ba không tiếp xúc được, vì cái này, phải ngốc ở đây mấy tháng thôi!
“Đúng rồi, trước khi tới ký túc xá thầy phải chia đội.” Lục Hành nói: “Lần trước các em cũng đã nghe trại tập huấn năm nay sẽ thay đổi một nửa, không đơn giản là cá nhân nữa mà phải thi đấu tổ đội. Cho nên việc tìm cho mình đồng đội tốt rất quan trọng cho lượt thi đấu tiếp theo.”
Nhóm học sinh lập tức bắt được từ ngữ mấu chốt trong miệng Lục Hành : Chọn đồng đội tốt.
“Thầy Lục, bọn em có thể tự chọn đồng đội không?”
“Đương nhiên rồi.” Lục Hành gật đầu: “Các em tự tiến hành chọn đồng đội, mỗi cuối tuần có thể chia đội lại một lần. Chuyện này sẽ do các em tự thảo luận, giáo viên không quản. Đội nào có thể kiên trì đến cuối cùng không bị loại sẽ lấy được giấy chứng nhận tập huấn của chúng ta.”
Các bạn học thấp giọng nghị luận, những học sinh có quan hệ tốt với nhau lập tức tổ chức đội hình.
Lần tập huấn này cho mọi người rất nhiều không gian thể hiện bản thân.
Dường như không chỉ chọn ra những tuyển thủ tài năng, mà quan trọng hơn còn kiểm tra chất lượng tổng thể của học sinh, chẳng hạn như kỹ năng lãnh đạo, sự đoàn kết và hợp tác, v…v…
Đương nhiên đám Ôn Niệm Niệm chung đội với nhau, mà mấy học sinh lạc lõng xung quanh cũng muốn gia nhập, nhưng thấy có Ôn Loan đi lại không tiện… hơi do dự.
Rốt cuộc nội dung tập huấn năm nay vẫn chưa rõ ràng, trong đội người chống nạng, ai biết có ảnh hưởng đến điểm số không.
Nhất Thiên Bằng cùng mấy học sinh trung học phụ thuộc khác hợp thành một đội, có người muốn gia nhập đều bị Nhất Thiên Bằng từ chối thẳng thừng.
Đội bọn họ đã lấy xong cả khẩu hiệu rồi ―― thành công chưa bao giờ dựa vào may mắn.
Nói trắng ra là cự tuyệt 20 học sinh bình thường dựa vào may mắn đòi vào đội của mình kia
Lục Hành ôm tay đứng một bên nhìn các em tự chia tổ không nói một lời.
Ôn Niệm Niệm quan sát thầy, thầy cũng đang quan sát biểu hiện của mọi người.
Rốt cuộc phải dựa vào lời nói và hành động lơ đãng thường ngày mới thấy rõ được bọn họ là hạng người gì.
Cô không biết tiêu chuẩn của cuộc thi, nhưng kêu một nghiên cứu sinh chuyên nghiệp như Lục Hành đến quản lý đám trẻ con mới lớn này, nhất định có nguyên nhân.
Tóm lại, cố gắng làm mọi chuyện đạt đến tốt nhất và không thẹn với lương tâm là được.
Leave a reply to yenchicky991607 Cancel reply