#71_Khi học bá xuyên thành tiểu thư IQ thấp

Nửa tiếng sau, việc các bạn học tự tiến hành chia tổ đã có kết quả rõ ràng.

Mấy học sinh ở trung học phụ thuộc Duyên Tân hợp thành một nhóm, thành viên bên trong đều là những em xuất sắc trong trường.

Các nhóm khác chỉ có rất ít học sinh bình thường tham gia, phần lớn tình huống đều là ―

Học sinh bình thường và học sinh bình thường tạo thành một nhóm, học sinh xuất sắc và học sinh xuất sắc tạo thành một nhóm.

Vậy nên không ít học sinh bình thường dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Quý Trì.

Lần tập huấn này có vòng loại, bị loại đầu tiên nhất định là hai mươi người bình thường họ rồi.

Nhóm Quý Trì toàn là học sinh xuất sắc, rõ ràng có ý định dẫn cậu theo cùng. Chả biết tên này có vận may gì, nhưng ắt hẳn sẽ trụ được đến cuối cùng.

Quý Trì cảm thấy chưa chắc đã do mình may mắn, chủ yếu ngay từ đầu cậu tinh mắt, làm đồ trang sức trên chân lão đại Ôn Niệm Niệm.

Kết quả chia nhóm hiện giờ là điều Lục Hành đã đoán trước. Dù sao ai mà chẳng có tâm lý xu lợi.

Sĩ khí bên nhóm học sinh xuất tăng vọt, cực kỳ tự tin, mà bên phía học sinh bình thường sĩ khí lại hạ xuống.

“Cục diện chia nhóm cũng chưa chắc quyết định kết quả thi đấu đâu.”

Lục Hành an ủi bọn họ: “Chưa chắc nhóm có nhiều học sinh ưu tú là tốt nhất, điều này… các em sẽ biết nhanh thôi.”

Đang nói chuyện, Lục Hành đã dẫn bọn họ đến sân thể dục.

Trên sân có mấy cái lều dù màu đỏ, nhóm nhân viên hậu cần của trường bận rộn phân chia đồ dùng sinh hoạt cho đám học sinh, có chậu, giường ba tầng và quần áo, còn cả khăn mặt và bàn chải đánh răng.

Các bạn học theo thứ tự đến nhận đồ của mình.

Nhưng mà đồ trên tay mỗi người vốn không ít, chỉ có thể đặt rải rác xuống đất.

Chờ học sinh nhận xong vật phẩm rồi, Lục Hành mới chỉ hai chung cư cuối sân thể dục nói với bọn họ: “Bên trái là ký túc nữ sinh, bên phải là ký túc nam sinh, giờ các em có thể mang đồ đạc và hành lý của mình đến đó.”

Đám học sinh dõi mắt nhìn lại, chung cư trông nhỏ một mẩu, hiển nhiên cách sân vận động này một khoảng xa.

Lúc này có học sinh nam mập mạp dơ tay hỏi: “Thầy Lục, bọn em có thể nhờ kéo giúp hành lý không ạ.”

“Đúng thế đúng thế, hai tay không bê nổi chăn nệm và chậu rửa mặt đâu thầy, càng đừng nói hành lý của bản thân.”

“Nếu vòng về thì phí sức lắm, thầy, mãnh liệt gọi bác xe!”

Mà Lục Hành nghe xong chỉ mỉm cười trả lời bọn họ: “Không có lái xe, đây là đồ của các em, các em phải tự mang đến ký túc. Ngoài ra mỗi người chỉ có một cơ hội, không thể lấy một phần đi rồi chốc quay về lấy phần còn lại.”

Lời vừa dứt, đám học sinh lập tức nghị luận ríu rít: “Hả, sao lại vậy.”

“Đây… đây là gì?”

“Chả nhẽ đã bắt đầu thi rồi sao?”

Lục Hành gật đầu: “Không sai, cuộc thi đã bắt đầu ”

Các bạn học lẩm bẩm: “Nhưng việc này vi phạm lẽ thường quá rồi, biết rõ bọn mình không mang được nhiều đồ như vậy còn bắt mang hết trong một lần.”

Lục Hành tiếp tục nói: “Các em có thể chọn lấy hoặc bỏ, tóm lại bỏ vật phẩm nào thì một tháng đó không có mà sử dụng.”

“A, sao lại như thế!”

“Làm khó người ta quá rồi!”

“Bọn em đến để thi chứ có phải trải nghiệm cuộc sống gian khổ đâu!”

Lục Hành nói: “Chẳng phải cuộc sống luôn cân nhắc được mất à, đợi các em ra xã hội rồi sẽ biết, xã hội này đâu thể luôn như các em mong muốn, được một ít nhưng cũng mất đi một ít.”

Hắn nói vậy các bạn học không dám oán giận thêm nữa.

Xem ra bọn họ đã nghĩ lần tập huấn này quá đơn giản, cứ tưởng hàng ngày chỉ có thi, kiểm tra rồi lại kiểm tra.

Bọn họ không sợ thi, dù sao cũng thi từ bé đến lớn rồi, nhưng mà không ngờ chịu kịp đặt chân đến đã gặp phải phần kiểm tra kỳ lạ như vậy.

Các bạn học ủ rũ mở hành lý ra, phân chia vật dụng dùng trong một tháng tới, bắt đầu công cuộc giữ hoặc bỏ.

Không ít phụ huynh giấu đồ ăn vặt như bánh quy vào vali cho con, từ quần áo để thay đến đủ các loại vật dụng,  lúc này bị đám học sinh moi hết ra, thay bằng kém đánh răng, khăn mặt và bàn chải cần phải dù hàng ngày.

Ôn Niệm Niệm nhìn bọn họ chọn cái này bỏ cái kia… đều là vẻ mặt miễn cưỡng.

Trong cuộc sống trước kia dù bọn họ đòi cái gì ba mẹ cũng sẽ nghĩ cách thỏa mãn, có thể nói không phải lo cho chuyện cơm áo bao giờ.

Thế nên mới không có thói quen phải chọn giữa giữ hoặc bỏ.

Lục Hành nhìn đồng hồ thông báo: “Có hạn chế thời gian, học sinh cuối cùng chạy đến dưới ký túc xá sẽ bị loại.”

Lời vừa dứt, đám học sinh lập tức luống cuống.

“Cái gì, loại á!”

“A a a, gì vậy!”

“Chúng ta còn chưa bước qua cửa lớn đâu!”

“Loại cả đội, má ơi!”

Lục Hành mỉm cười: “Không sai, tập huấn năm nay chúng ta thi đồng đội, phát huy của một người rất có thể sẽ ảnh hưởng đến cả nhóm.”

Cơ mà điều kiện khắc nghiệt hơn vẫn còn ở vế sau, chỉ nghe hắn chậm rãi nói: “Trên đường cũng không được để bất kỳ vật phẩm nào rơi xuống, nếu có đồ rớt phải quay lại sân thể dục, bắt đầu một lần nữa.”

Cho đến bây giờ các bạn học mới thật sự nhận ra.

Đây là một phần thi, phần thi loại thực thụ!

Rất nhanh bên tổ của Nhất Thiên Bằng đã truyền đến tiếng mắng: “Cậu mang nhiều đồ như vậy làm gì! Muốn liên lụy cả nhóm chúng ta à!”

“Không phải, tớ… tớ thấy qua được.”

“Chăn rồi vali và chậu rửa mặt, qua được mới lạ đấy!”

Nhất Thiên Bằng rất không khách khí trách móc thành viên trong tổ: “Sớm biết vậy đã không cho cậu gia nhập rồi.”

Nam sinh kia dưới quở trách của hắn, rốt cuộc chọn bỏ bốn bộ quần áo và đệm chăn.

Vì cậu ta mang theo rất nhiều đồ trong nhà như máy sấy, hai đôi giày AJ và một đôi Nike… đều đắt tiền, có vẻ không thể vứt bỏ.

Trong khoảng thời gian ngắn nhóm học sinh chọn giữa giữ hoặc bỏ xuất phát đến chung cư.

Có học sinh treo trên cổ mấy đôi giày, tay trái kéo vali, tay phải cầm đệm chăn, trên đầu đồi chậu rửa mặt, kết quả chưa đi một nửa cái chậu đã rơi xuống đất, theo quy tắc chỉ có thể nhặt nó lên quay về nơi bắt đầu.

Có vết xe đổ, học sinh vẫn đứng ở sân thể dục lập tức giảm bớt đồ trên người, tránh phải quay lại “Tân Thủ Thôn” một lần nữa, kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Lúc Nhất Thiên Bằng xuất phát còn cố ý nhìn thoáng qua nhóm của Quý Trì.

Thấy nhóm bọn họ có học sinh mang mạng, khóe miệng cong lên nụ cười khinh miệt.

Hắn có ấn tượng với nam sinh mang nạng này, lúc thi vòng loại ngồi trước hắn, tốc độ làm bài rất nhanh, chưa đến nửa tiếng đã hoàn thành mặt đầu tiên của bài thi, lật sang bắt đầu làm mặt số hai.

Nhất Thiên Bằng cho rằng anh viết loạn xạ nên không để trong lòng, lại không ngờ lúc công bố danh sách anh cũng nằm trong nhóm học sinh đậu…

Chuyện này khiến trong lòng hắn không khỏi dâng lên một dự cảm uy hiếp.

Nhưng không ngờ ngày đầu tiên tên tàn phế này đã phải rời đi.

Aizz, thật đáng tiếc.

Nhìn bộ dáng này, chắc không lấy nổi bất cứ thứ gì.

Nhất Thiên Bằng cầm theo vật phẩm của mình nhẹ nhàng đi đến chung cư.

Ôn Nệm Niệm không lập tức mở vali xem có thứ gì không dùng tới không, mà chỉ nhìn chằm chằm Lục Hành, nghiền ngẫm ánh mắt của thầy giáo trẻ.

Quý Trì thấy Ôn Niệm Niệm ngây người, đẩy đẩy vai cô: “Cậu còn ngây ra đó làm gì, không chọn nhanh đi, học sinh xung quanh đi được một nửa rồi đấy, cứ thế này chúng ta lạc hậu đó.”

Ôn Niệm Niệm xua tay, ý bảo đừng làm ồn.

Cô tiếp tục suy nghĩ ―

Nhất định mỗi lần kiểm tra đều sẽ có một ý nghĩa riêng, chỉ cần tìm được nội dung này bọn họ có thể đưa ra giải pháp tối ưu nhất.

Lần nào tổ nghiên cứu đề toán lý phức tạp, ngoài Quý Trì thì mọi người đều giải được đáp án, vốn không cần thảo luận.

Ý nghĩa của việc thảo luận nằm ở chỗ ― tìm kiếm giải pháp tối ưu.

Đối với tình huống hiện giờ “giữ” và “bỏ: là đáp án của bài kiểm tra, nhưng nó không phải cách tối ưu nhất, vậy rốt cuộc là gì…

Ôn Niệm Niệm nhìn đống vật phẩm chất đầy một bên, có đồ ăn vặt, chậu rửa mặt, đệm giường…

Cô lại nhìn qua Giang Dữ, có vẽ Giang Dữ cũng đang cau mày suy nghĩ điều gì đó.

“Giữ” và “bỏ” chỉ là một trong số đáp án, phân tích quy tắc bài thi, tìm ra lỗ hổng của nó mới tìm được phương pháp tốt nhất.

Hai người liếc nhau, trước mắt đột nhiên sáng ngời, đầu óc lập tức nhảy số!

Phân chia hợp lý!

Không sai, tập huấn năm nay thi đua đoàn đội, vậy ưu thể của một đội là gì, chính là phân công hợp tác, phân chia hợp lý!

Một người muốn mang theo hành lý và chậu rửa, rồi cả đệm chăn trừ phi phải có ba đầu sáu tay, bằng không không thể cầm được nhiều đồ như vậy.

Nhưng mà bọn họ có nhóm, phân chia đồ đạc cho tổ viên, phân công hợp tác, không bỏ qua bất kỳ vật phẩm gì, bảo đảm thắng tuyệt đối!

Ôn Niệm Niệm lập tức gọi tổ viên lại, nói ý tưởng trong đầu cho bọn họ ―

“Giang Dữ, bốn bộ khăn trải giường đệm chăn cậu cầm hết được không?”

Giang Dữ nhìn khăn trải giường, vì đồ nào họ cũng lấy nên mỗi bộ đều được buộc gọn lại với nhau, một tay cầm hai cái, đệm chăn mùa hè tương đối mỏng, hoàn toàn không thành vấn đề.

Cậu gật đầu.

“Quý Trì, vali của bọn tớ giao cho cậu.”

Quý Trì cũng gật đầu chấp nhận, vali có bánh xe, đẩy cái là đến chung cư, không phải việc gì khó.

“Căn Di, chúng ta cầm chậu và đồ rửa mặt.”

Căn Di liên tục gật đầu, mỗi người cầm hai cái chậu, trùng hợp mọi người đều có thể mang chúng nó đi.

Ôn Niệm Niệm và Căn Di lấy chậu, cứ vậy trong chậu cũng có đủ không gian để cốc, kem đánh răng và mấy món đồ nhỏ nhắn lặt vặt của bốn người.

Ôn Niệm Niệm phân chia đầy đủ, nhóm bọn họ gần như không bỏ đi thứ gì, lấy hết tất cả.

Cô cũng không bỏ quên Ôn Loan luôn im lặng nhìn bọn họ chia đồ nãy giờ.

Đưa balo của mình và Căn Di cho Ôn Loan nói: “Anh cầm hộ cặp của em với Căn Di nha?”

Ôn Loan gật đầu.

Tuy chống nạng đi lại không tiện nhưng cầm thêm mấy thứ như cặp sách vẫn không thành vấn đề, cũng không gây trở ngại việc đi đường.

Nhóm người xuất phát.

Trên đường Quý Trì hỏi Ôn Niệm Niệm: “Đồ cậu mang có nhiều đâu, hoàn toàn đeo cặp được mà, sao phải phiền đến anh Ôn Loan!”

Ôn Niệm Niệm giải thích: “Chúng ta là một nhóm.”

Quý Trì đáp lời: “Đúng ha, hóa ra là như vậy, chúng ta phải nâng đỡ lẫn nhau!”

“Không, không, phải là giúp đỡ lẫn nhau.”

Ôn Niệm Niệm liếc cậu bạn một cái, trầm giọng nói: “Ý nghĩa của làm việc nhóm không phải ở chỗ nâng đỡ lẫn nhau, mà là… cậu làm tớ làm.”

Từ ánh mắt của Ôn Niệm Niệm Quý Trì bừng tỉnh, hình như đã hiểu ra điều gì đó.

Lúc trước cậu từng nói với Ôn Loan, mình có thể chiế cố anh, khi ấy Ôn Loan rất tức giận.

Thật ra trong lúc lơ đãng, mình đã biến anh thành kẻ yếu ớt rồi đối xử đặc biệt.

Lòng kiêu ngạo tự trọng của Ôn Loan không chịu được.

Ôn Niệm Niệm nói đúng, bọn họ là một nhóm, sự tồn tại của một nhóm không phải để giúp đỡ cho bất kỳ ai, mà là… tôi làm bạn cũng làm.

12 responses to “#71_Khi học bá xuyên thành tiểu thư IQ thấp”

  1. để xem cái ông con Nhất Bnagwf kia sẽ bị loại ntn :v

    Liked by 1 person

  2. Đọc từ hôm kia mà nay mới nhớ mk nên mới vô cmt. Cmt cho nàng có động lực edit thui nè ^^

    Like

  3. Cho mình hỏi chương 70 ở đâu ạ? /_\

    Like

  4. Tui không tìm thấy link chương 70 ở đâu cả

    Like

  5. Chương 72 đâu tác giả ơi ?

    Like

  6. Chương 72 ở đâu vậy tác giả ơi

    Like

  7. Cho xin chương 72 với tác giả ơi

    Like

  8. Cảm ơn editor ạ, truyện siêu hayyy

    Like

  9. Tẩm Triết Nhiên Avatar
    Tẩm Triết Nhiên

    🥹 nên đọc những bộ truyện thế này để có động lực mà học hành.
    Cảm ơn editor nhaaaaaaaa

    Liked by 1 person

Leave a reply to Loan Nguyễn Cancel reply

Design a site like this with WordPress.com
Get started